Đang xử lý

Phút suy ngẫm - Những câu chuyện cuộc sống hay và ý nghĩa

  • CÂU CHUYỆN VỀ VỊ THIỀN SƯ

    Có một toán quân cướp đi ngang qua miền quê ở Nhật, gieo tang tóc và kinh hãi cho bất cứ nơi nào chúng đến. Khi chúng sắp sửa đến một làng nọ, tất cả các tu sĩ trong ngôi chùa của làng đều kéo nhau đi tránh nạn hết, chỉ có vị trụ trì là ở lại.

    Khi t...oán quân cướp bước vào chùa, chúng thấy trong chánh điện vị sư trưởng ngồi yên trong tư thế toạ thiền, tĩnh lặng. Tên tướng cướp lộ vẻ tức giận, hắn bước đến gần vị sư, tuốt gươm ra và hét lớn

    "Tên kia, ngươi có biết ta là ai không? Ta là kẻ có thể đâm lưỡi gươm này xuyên qua người của ngươi, mà không hề rúng động hay chớp mắt!"

    Vị sư mở mắt ra nhìn anh ta và từ tốn nói, "Và thưa ngài, tôi là kẻ có thể để lưỡi gươm của ngài đâm xuyên qua, mà không hề rúng động hay chớp mắt!"

    Phải mất nhiều năm tôi mới thật sự hiểu được ý nghĩa sâu sắc của câu truyện thiền ấy. Ngày xưa, tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được là mình có thể đứng trước một sự việc như vậy mà lại không chớp mắt.

    Khi còn trẻ, nếu như có ai muốn thử tánh nhút nhát, giật mình của tôi thì chắc chắn tôi sẽ hoàn toàn chịu thua. Và một lý do khác nữa khiến tôi không thích câu truyện ấy là vì nó có vẻ xem thường sự sống quá!

    Ngày xưa tôi nghĩ câu chuyện ấy muốn nói rằng, đối với vị thiền sư thì việc ông có sống hay chết cũng không có gì là khác biệt đối với ông. Nhưng đối với tôi thì chúng là một trời một vực khác nhau. Tôi thì rất muốn sống!

    Thật sự phải chăng câu truyện ấy có ý muốn nói rằng, vì có được một tuệ giác lớn, thấy được chân lý, nên đối với vị thiền sư vấn đề sanh tử không có gì khác biệt nhau! Nhưng tôi nghĩ đó không phải là vấn đề quan trọng mà câu truyện muốn nói.

    Điểm quan trọng, mà bây giờ theo tôi hiểu, là vị thiền sư ấy thật sự biết rõ rằng, trong giây phút đó ông không có thể làm gì khác hơn được hết.

    Câu chuyện ấy không hề nói gì về việc vị thiền sư ấy cảm thấy như thế nào về cái chết. Nó chỉ nói rằng, ông vẫn giữ được sự quân bình của mình trước một cái chết không tránh được trước mắt.
    _________________

    ( Trích bài viết của Nguyễn Duy Nhiên)
    Tranh minh họa: Nguồn internet

    (Xem tiếp)
  • Định luật muôn đời

    Trong một gia đình nọ
    Cô con dâu và mẹ chồng
    Thường hay tranh cãi, mâu thuẫn với nhau
    Người nào cũng có ác cảm với người kia.

    Thế là, cô con dâu bèn tới tiệm thuốc nhờ thầy lang bốc thuốc độc
    Để đầu độc mẹ chồng, thầy lang dặn phải đối xử tốt với mẹ chồng
    Thì thuốc mớ...i linh nghiệm, cô nghe theo, và ân cần chăm sóc mẹ chồng
    Mẹ chồng thấy vậy, bắt đầu có cảm tình với cô con dâu.

    Bấy giờ, cô con dâu cũng dần có cảm tình với mẹ chồng
    Thế là cô hốt hoảng vội chạy đến tiệm thuốc
    Xin thầy lang thuốc giải độc, thầy lang mỉm cười bảo rằng:
    "Thuốc đấy chỉ là thuốc bổ mà thôi!".

    Quả thật là, như lời Phật dạy
    Hận thù diệt hận thù
    Là việc không bao giờ có
    Nhưng, từ bi diệt hận thù
    Là định luật muôn đời.

    ---- Ad ----

    (Xem tiếp)
  • Những phúc lành cao thượng nhất

    Trong bài kinh Hạnh Phúc có bài kệ nói về một trong những phúc lành cao thượng nhất là:

    Khi xúc chạm việc đời
    Tâm không động, không sầu,
    Tự tại và vô nhiễm,
    Là phúc lành cao thượng.

    Việc đời thì bao giờ cũng sẽ có những biến đổi, đ...ến đi, còn mất, không bao giờ ngừng nghỉ, mà chúng chắc chắn sẽ mang lại cho ta nhiều xao động. Có thể nào chúng ta lại tiếp xúc với một cuộc sống đầy những đổi thay và bất toàn này, mà tâm mình vẫn “không động, không sầu” được không bạn hả?

    Việc ấy là điều có thể được, nếu như ta biết thấy rõ những gì đang xảy ra, và trải nghiệm chúng với một tấm lòng mở rộng và biết thương yêu.

    ( Nguyễn Duy Nhiên )
    Ảnh: La Bang Do

    (Xem tiếp)
  • Một ông vua mở một cuộc thi
    Xem ai vẽ được một bức tranh
    Khiến người khác khi nhìn vào
    Cảm thấy một cảm giác bình yên.

    Thế là có người vẽ một bức tranh phong cảnh hữu tình
    Với núi cao, với mặt hồ phẳng lặng trong sáng yên tĩnh
    Một người khác vẽ một bức tranh gi&ocir...c;ng bão, mưa gió mịt mờ
    Nhưng phía trong khe núi có một đôi chim non đang ung dung rỉa cánh trong tổ.

    Ông vua sau khi xem qua các bức tranh
    Phân vân giữa hai sự lựa chọn
    Sau một khoảng thinh lặng
    Tất cả mọi người đều bất ngờ khi ông vua chọn bức tranh giông bão.

    Ông vua khi ấy cười lên một tràn cười sảng khoái và bảo rằng
    "Bình yên không phải là không có sóng gió
    Mà bình yên là ngay giữa giông bão vẫn có thể ung dung tự tại
    Và hình ảnh đôi chim non bình thản rỉa cánh trong tổ giữa mưa gió mịt mờ đã làm toát lên vẻ bình yên đó".

    ---- Ad ----

    (Xem tiếp)
  • “Người này làm tôi buồn, người này làm tôi giận…” chúng ta thường tưởng rằng người khác mang đau khổ đến cho đời mình. Nhưng thật ra, chỉ tự chính mình mới làm mình đau khổ, vì chính lòng mình chất chứa những buồn hận hướng về người khác.

    Ch&i...acute;nh sự buồn hận đó mới kéo dài và làm ta khổ nhiều hơn hành vi người khác đối xử với ta. Cho dù cả thế gian yêu thương ta, nhưng trong lòng ta chỉ cần còn một người khiến ta oán giận và không thể tha thứ ta cũng không thể nào có bình an trong lòng.

    ___________

    - Tuệ An -
    Tranh minh họa : Nguồn internet

    (Xem tiếp)
  • Người

    Người
    Nổi cơn sân hận ầm ầm
    Mình đây
    Cũng nổi cơn hận sân ầm ầm.

    Thế rồi, sau khi chết đi
    Người bị đọa địa ngục
    Mình cũng bị đọa địa ngục
    Bấy giờ nhìn nhau mà thốt lên "Ủa! Ngươi cũng ở đây à?".

    Người sân hận
    Là tự người tạo nghiệp xấu
    Mình mà sân hận theo
    Thì chính mình đã đưa mình vào thế tạo nghiệp như người.

    Có câu nói rằng:
    "Sân hận là lấy sai lầm của người khác trừng phạt chính mình"
    Khi ...nổi cơn sân hận tựa như cầm một hòn than nóng định ném vào người khác
    Thế nhưng người bị phỏng tay trước tiên lại chính là mình.

    ---- Ad ----
    (Xem tiếp)
  • ... "Tôi thấm nghĩa lý từng trang kinh, cân nhắc từng chữ tương ứng, rồi chơi vơi hạ bút viết như chân chim mùa xuân đậu lác đác trên bãi sông vơi.

    Một tối, viết đến câu:

    "Chính pháp như bè ngọc
    Dùng qua ngọn suối trong
    Chân đến bờ vi di...ệu
    Bè cũng thả xuôi dòng"

    Tôi tự cảm thấy từng dòng thơ nổi nênh như những lá trúc vàng rụng theo nhau trên dòng tịnh suối. Rồi mơ hồ hiện lên nơi tạng thức sương un hình ảnh tổ Đạt-Ma thấp thoáng vượt sông trên ngọn trúc xanh, vác thiền trượng cổ quái, mang chiếc giày rơm heo hút ra đi. Đôi mắt ngài sáng tỏ chiếu hắc vào tôi trong một vẻ cô đơn hùng vĩ. Đôi mắt biến thành nhật nguyệt làm nổi mấy ý thức tôi, và trong một sát na, cái tôi bỗng trở nên một hư không sâu thẳm băng giá.

    Tôi chợt ngộ ra hình ảnh Tổ là một công án bão tố kinh hoàng:

    Bè trúc chỉ cần khi vượt suối. Mỗi kiếp người là một cuộc từ bỏ ra đi và thường xuyên thắng vượt. Bản chất sống là một cuộc qua suối không vì có bờ này hay bờ kia.

    Con người thường xuyên mang tâm trạng kẻ ở giữa dòng. Con người thường xuyên tù ngục trong thế giới phương tiện...

    Từ lâu tôi đã khuân vác giả tưởng, khuân vác phương tiện, đã tù túng trong những ý niệm hư huyễn về Ngã-Pháp, nên nỗi cô đơn bùng nổ, réo gọi mọi cái nhìn về mình đó là khởi nguyên của tất cả sợ hãi và trá nguỵ.

    Hãy vứt nốt chiếc giày cỏ thơm rách nát.

    Hãy quăng thiền trượng.

    Hãy từ bỏ mọi mảnh đất vàng ngọc, để trực nhập thực tại, vào pháp thân của cỏ hoa.

    Tiếc quá khứ, cầu vị lai chỉ là biến chứng của tâm bệnh đánh mất thực tại.

    Trụ vào thường tại là giải thoát khỏi biến dịch của tâm niệm.

    Đạp vỡ giả Ngã, tỉnh thức khỏi mê vọng thiên chấp...

    __________________

    ( Phạm Thiên Thư )
    Ảnh: Nguyễn Tất Thắng (DaLatTraveler)

    (Xem tiếp)
  • Đức Phật

    Đức Phật
    Đã từng nói rằng
    Trên đời này
    Không có ai chưa từng phạm phải lỗi lầm.

    Đức Phật
    Cũng đã nói thêm rằng
    Người biết mình phạm lỗi
    Biết sám hối, sửa đổi là người đáng trân trọng.

    Sống trong cuộc đời
    Với biết bao điều thị phi, và nhiễu nhương
    Thì việc phạm phải lỗi lầm
    Là điều tất nhiên sẽ xảy đến đối với phàm phu chúng ta.

    Quan trọng là
    Chúng ta có kịp nhận ra lỗi lầm, sám hối, và sửa đổi ...hay không
    Chúng ta không nên chăm chăm tìm lỗi người
    Mà hãy dành thời gian, năng lượng để tự quay vào soi rọi lại chính mình.

    ---- Ad ----
    (Xem tiếp)
  • Con người sống ở đời đều có một điểm chung là không thể chọn cho mình nơi chốn sinh ra. Xuất thân trong một gia đình sang hay hèn, giàu hay nghèo, khổ hay vui là do nghiệp duyên của mỗi người. Có điều, sinh ra trong gia đình với nhiều điều kiện thuận lợi là phước duyên nhưng cũng không chắ...c là về sau người ấy sẽ thành công, hạnh phúc và ngược lại.

    Theo tuệ giác của Thế Tôn, nghiệp cũ quyết định hoàn cảnh xuất thân nhưng nghiệp mới sẽ quyết định tương lai. Nghiệp mới là cái mà chúng ta hoàn toàn tự chủ tạo dựng trong cuộc sống này. Người đệ tử Phật nếu thực sự hiểu đúng và thực hành Chánh pháp luôn chủ động phấn đấu để chuyển hóa chính mình để tạo ra tương lai tốt đẹp. Nói cách khác, khổ vui trong hiện tại và tương lai là do chính chúng ta tạo nên.

    “Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.

    Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:

    - Nay có bốn hạng người xuất hiện ở đời. Thế nào là bốn?

    Có người trước khổ sau vui,

    hoặc có người trước vui sau khổ.

    Có người trước khổ sau cũng khổ,

    hoặc có người trước vui sau cũng vui.

    1.Thế nào là người trước khổ, sau vui?

    Ở đây, có người sanh trong nhà ti tiện, hoặc dòng đồ tể, hoặc dòng thợ thuyền, hoặc sanh trong nhà tà đạo và các nhà bần khó khác, ăn mặc chẳng đủ. Người ấy sanh trong nhà kia nhưng không có tà kiến. Người ấy nhận thấy có bố thí, có người thọ, có đời này, đời sau, có Sa-môn, Bà-la-môn, có cha, có mẹ, có A-la-hán v.v... lãnh thọ giáo pháp, cũng có quả báo thiện ác.
    Nếu người ấy thấy có nhà rất giàu, đã biết là quả báo do bố thí, quả báo không buông lung ngày xưa. Nếu người ấy thấy người người nhà không cơm áo, biết những người này không bố thí, hằng gặp bần tiện. “Nay tôi lại gặp bần tiện không có cơm áo, đều do ngày trước không tạo phước, hoặc người đời hành pháp buông lung. Do quả báo ác hạnh này, nay gặp bần tiện, ăn mặc chẳng đủ”.

    Nếu người ấy lại thấy Sa-môn, Bà-la-môn, tu pháp lành, liền đến sám hối, sửa đổi việc làm cũ; nếu lại có dư dả, đem chia đều cho người. Người ấy thân hoại mạng chung sẽ sanh cõi lành. Nếu sanh trong loài Người thì người ấy lắm tiền nhiều của, không thiếu thốn. Đó là người trước khổ, sau vui.

    2.Hạng người nào trước vui, sau khổ?

    Ở đây, có một người sanh trong nhà hào tộc, hoặc dòng Sát-lợi, hoặc dòng Trưởng giả, hoặc con nhà dòng dõi, và các nhà phú quý, áo cơm đầy đủ. Nhưng người ấy hằng ôm tà kiến, tương ưng với biểu kiến. Người ấy có cái thấy thế này: không có bố thí, không có người thọ, cũng không quả báo đời này, đời sau, cũng không cha mẹ, không có A-la-hán, cũng không có người đắc chứng, cũng không có quả báo thiện ác. Người ấy có tà kiến này. Nếu người ấy lại thấy có người phú quý liền nghĩ: “Người này có tiền của từ lâu, đàn ông đã từ lâu làm đàn ông, đàn bà đã từ lâu làm đàn bà, súc sanh từ lâu làm súc sanh”. Người ấy không ưa bố thí, không giữ giới luật.

    Nếu người ấy thấy Sa-môn, Bà-la-môn phụng trì giới liền nổi giận: “Người này hư dối, sẽ có phước báo cảm ứng ở đâu?” Người ấy thân hoại mạng chung sẽ sanh trong địa ngục. Nếu được làm người sẽ sanh nhà bần cùng, không đủ áo cơm, thân thể lõa lồ, ăn mặc không đủ. Đó là người trước vui sau khổ.

    3.Hạng người nào trước khổ, sau khổ?

    Ở đây, có người sanh nhà bần tiện, hoặc dòng đồ tể, hoặc dòng thợ thuyền, và các nhà hạ liệt, không đủ cơm áo. Người ấy sanh trong nhà kia. Sau người ấy ôm tà kiến, tương ưng với biểu kiến. Người ấy có kiến chấp này: không có bố thí, không có người thọ, cũng không có quả báo thiện ác đời này, đời sau; cũng không có cha mẹ, không có A-la-hán'. Người ấy không ưa bố thí, không giữ giới luật.

    Nếu người ấy lại thấy Sa-môn, Bà-la-môn thì liền nổi giận đối với bậc Hiền Thánh. Người ấy thấy người nghèo cho là đã thế từ lâu, thấy người giàu cho là đã thế từ lâu, thấy cha xưa đã là cha; thấy mẹ xưa đã là mẹ. Khi thân hoại mạng chung, người ấy đọa sanh trong địa ngục. Nếu sanh người ấy làm người thì hết sức bần tiện, áo cơm chẳng đủ. Đó là người trước khổ, sau khổ.

    4. Thế nào là người trước vui, sau vui?

    Ở đây, có người sanh nhà phú quý, hoặc dòng Sát-lợi, hoặc dòng Phạm chí, hoặc dòng Quốc vương, hoặc sanh dòng trưởng giả và sanh trong các nhà nhiều tiền lắm của. Chỗ sanh không bị thiếu thốn. Sau, người ấy lại có chánh kiến, không có tà kiến. Người ấy có chánh kiến như thế này: “Có bố thí, có người thọ, có đời này, đời sau, có Sa-môn, Bà-la-môn, cũng có quả báo thiện ác, có cha, có mẹ, có A-la-hán”.

    Người ấy nếu lại thấy người thuộc nhà phú quý, lắm tiền, nhiều của, liền nghĩ: “Người này do ngày xưa bố thí mà được”. Nếu lại thấy nhà bần tiện: “Người này do ngày xưa chẳng bố thí”. Vậy nay ta có thể tùy thời bố thí, chẳng để sau sanh trong nhà bần tiện. Vì thế người ấy thường ưa bố thí cho người.

    Người ấy nếu thấy Sa-môn, Bà-la-môn, đạo sĩ liền tùy thời thăm hỏi sức khỏe, cung cấp y phục, thức ăn uống, giường nằm, thuốc men trị bịnh, đều bố thí cho. Khi mạng chung người ấy sẽ sanh lên trời, chỗ lành. Nếu sanh trong loài người thì người ấy sẽ vào nhà phú quý, lắm tiền nhiều của. Đó là người trước vui, sau vui”.

    (Kinh Tăng nhất A-hàm, tập II, phẩm 29. Khổ lạc [trích], VNCPHVN ấn hành, 1998, tr.80)

    SUY NGHIỆM:

    Pháp thoại này cho thấy chánh kiến có vai trò rất quan trọng. Người có chánh kiến là người “nhận thấy có bố thí, có người thọ, có đời này, đời sau, có Sa-môn, Bà-la-môn, có cha, có mẹ, có A-la-hán v.v... lãnh thọ giáo pháp, cũng có quả báo thiện ác” và “lại thấy Sa-môn, Bà-la-môn, tu pháp lành, liền đến sám hối, sửa đổi việc làm cũ; nếu lại có dư dả, đem chia đều cho người”. Thấy biết đúng sẽ hành động đúng, dẫn đến tương lai tươi sáng. Nếu xuất thân nơi nhà nghèo khó, nhờ chánh kiến mà xây dựng được ngày sau của mình theo hướng thiện lành (trước khổ, sau vui). Nếu xuất thân nơi nhà giàu sang, cũng nhờ chánh kiến mà kiến tạo tương lai tốt đẹp hơn nữa (trước vui, sau vui).

    Ngược lại, nếu chấp giữ tà kiến sai lạc “không có bố thí, không có người thọ, cũng không quả báo đời này, đời sau, cũng không cha mẹ, không có A-la-hán, cũng không có người đắc chứng, cũng không có quả báo thiện ác” và “không ưa bố thí, không giữ giới luật”. Do tà kiến nên khiến người ấy không tạo thêm phước mới thiện lành nào. Nếu xuất thân nơi nhà giàu sang, vì tà kiến mà tiêu xài hết phước cũ, không biết tạo ra phước mới tốt đẹp nên về sau phải chịu khổ (trước vui, sau khổ). Nếu xuất thân nơi nhà nghèo khó, lại còn tin theo tà kiến nên hiện tại và tương lai không được chút phước nào, chịu khổ cả đời (trước khổ, sau khổ).

    Rõ ràng, Đức Phật không dạy chúng ta cầu xin Ngài ban cho chúng ta điều này hay việc nọ. Người Phật tử “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi”, vì “Như Lai là bậc Thầy chỉ đường”.

    Ngài đã chỉ ra con đường kiến tạo nghiệp mới thiện lành rất rõ ràng. Đó là tin sâu nhân quả thiện ác mà tránh xa việc xấu, thấy rõ phước báo bố thí rồi theo khả năng mà gieo trồng, thực hành đạo đức trong đời sống hàng ngày, hiếu kính cha mẹ, nương tựa các bậc tu hành chân chính để tu tập…Những ai thực hành theo lời dạy của Ngài thì chắc chắn sẽ kiến tạo được một tương lai hạnh phúc, an lành...!!!

    ------------

    Nguồn: Sưu tầm

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Một người

    Một người
    Sống trong một gia đình nọ
    Cha mẹ thì không quan tâm chăm lo
    Anh chị em thì chửi bới lẫn nhau.

    Sống giữa những người thân
    Mà không có ai
    Hiểu và cảm thông với mình
    Thì thật là cô đơn.

    Người như vậy
    Rất dễ buông xuôi
    Khi cơn ức chế lên đến đỉnh điểm, và bùng phát ra
    Họ có thể bỏ nhà ra đi, và dấn thân vào những thú vui sa đọa.

    Do đó
    Đã có duyên là người thân trong một gia đình
    Thì mọi ...người cần nên mở lòng ra, yêu thương, chăm lo cho nhau
    Để cùng nhau dựng xây một gia đình ấm êm, và hạnh phúc.

    ---- Ad ----
    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage